Thứ Ba, 13 tháng 7, 2010

NẾU NGÀY ĐÓ TA YÊU NHAU


Giữa những bận rộn của ngày, bỗng nhiên lại muốn dừng lại một chút, nghĩ mông lung một chút, và bất chợt thoáng qua một ý nghĩ giống như trò chơi Nếu - Thì :
Nếu như chỉ là nếu như thôi nhé - ngày đó ta yêu nhau…

Nếu ngày đó ta yêu nhau, thì hôm nay sau một ngày bận rộn với công việc, với học tập em sẽ cùng anh đi dọc những con phố dài hun hút giữa cái lạnh đang ùa về của mùa đông, để cùng cảm nhận hơi ấm của tình yêu.
Nếu ngày đó ta yêu nhau, thì hôm nay em sẽ nấu cho anh món… mà anh bảo rất thích ăn để nhớ quê hương (em đã học được cách nấu rồi ) và em sẽ ngồi nhìn anh vừa ăn vừa gật gù khen ngon mà lòng cảm thấy ấm áp lạ thường dù biết rằng anh chỉ khen nịnh em thôi.
Nếu ngày đó ta yêu nhau thì hôm nay khi mùa đông về em sẽ đan cho anh một cái khăn len thật ấm. Có thể nó sẽ không đẹp được như những cái khăn ngoài cửa hàng, nhưng chắc chắn nó sẽ ấm hơn rất nhiều anh nhỉ, vì nó đựoc đan bởi tình yêu em dành cho anh mà.
Nếu ngày đó ta yêu nhau , thì hôm nay , em sẽ nhận được những tin nhắn nhắc em đừng thức quá khuya , nhắc em mặc đủ ấm trước khi ra ngoài, nhắc em hay giữ ấm bàn tay, bởi muà đông đang đến, và em sẽ thấy ấm biết bao bởi tình yêu của anh.
Nếu ngày đó ta yêu nhau thì hôm nay em sẽ không ngồi đợi những tin nhắn của anh mà sẽ nhắn tin cho anh hằng đêm để hỏi anh đang làm gì đó, để hỏi công việc của anh ngày hôm nay như thế nào, và để nói rằng em đang… rất nhớ anh. Chỉ thế thôi nhé. Vì yêu thương đôi khi không cần phải nói thành lời mà, anh nhỉ?


Nếu ngày đó ta yêu nhau thì có thể anh sẽ không đưa em đi chơi mỗi tối vì anh còn rất bận với công việc, nhưng em và anh sẽ ấm áp biết bao khi biết rằng cả 2 vẫn luôn nghĩ về nhau.
Nếu ngày đó ta yêu nhau, thì hôm nay em sẽ cùng anh bàn về kế hoạch của những ngày tết sắp tới với bao háo hức, chờ đợi, để thấy con tim rộn ràng thế nào khi đi cạnh người thương yêu trong khoảnh khắc giao thời.
Nếu ngày đó ta yêu nhau thì hôm nay khi năm cũ kết thúc năm mới đang về, em sẽ nhắn tin cho anh, chúc anh một năm mới với tất cả những gì tốt đẹp nhất. và chắc chắn sẽ nhận được tin nhắn của anh, chúc em những lời thật giản dị mà chân thành.
Còn tỉ tỉ cái Nếu nữa mà em có thể tưởng tượng ra.Nhưng có lẽ nên dừng lại thôi.Vì ngày đó…ta không yêu nhau mà...

Và vì này đó ta không yêu nhau nên hôm nay em nhận ra rằng anh và em luôn đi trên hai con đường song song và ngược chiều nhau, chỉ có lúc nào đó tình cờ gặp nhau tại một ngã tư đèn xanh nào đó, đối diện với nhau và rồi mỗi người lại tiếp tục hành trình trên con đường riêng của mình.
Và vì ngày đó ta không yêu nhau nên giao mùa em sẽ không nhắn tin chúc anh đâu… dù em rất muốn.
Và vì ngày đó ta không yêu nhau nên hôm nay em mới ngồi viết entry “Nếu ngày đó ta yêu nhau” này. Ngớ ngẩn quá nhỉ. Nhưng sẽ chỉ ngớ ngẩn lần này thôi, rồi sau đó sẽ trở lại với thực tại, sẽ không còn Nếu - Thì, sẽ không còn giả sử.
Năm mới đến, sẽ dẹp bỏ hết những Nếu -Thì, để chào đón một năm mới với bao dự định, bao mục tiêu cần phải cố gắng để đạt được. Chào đón năm mới với tràn đầy niềm tin và hi vọng. Chúc cho mọi người, chúc cho anh và chúc cho chính mình sẽ có thật nhiều niềm vui, và đạt thật nhiều thành công trong năm mới.

HARRIS MOORE - TÊN TRỘM TUỔI TEEN ĐÃ TỪNG LÀM ĐAU ĐẦU GIỚI CẢNH SÁT MỸ


Harris Moore - Tên trộm thách thức cả nước Mỹ

Harris Moore - Tên trộm thách thức
 cả nước Mỹ
Hình Harris-Moore tự chụp bằng chiếc máy ảnh cậu ta chôm được hồi tháng 7 năm nay. (Ảnh: TT&VH)
Các nạn nhân đòi tống Colton Harris-Moore vào tù suốt đời. Người hâm mộ gọi cậu ta là người hùng Robin Hood thời hiện đại. Với cảnh sát Seattle, những người đang tích cực đeo bám Colton Harris-Moore, chỉ có cụm từ thích hợp dành cho cậu ta, đó là: Kẻ bị truy nã gắt gao nhất.

Tên tội phạm nổi tiếng

Có thể nói Colton Harris-Moore là tên tội phạm 18 tuổi bị truy nã ráo riết nhất bởi trong vòng 18 tháng qua, hắn ta đã chơi trò đuổi bắt với cảnh sát Mỹ, Cục điều tra liên bang Mỹ và Cảnh sát Kỵ binh Hoàng gia Canada trên một khu vực trải dài hàng ngàn kilometre doc theo vùng Tây Băc của Bắc Mỹ.

Trong hành trình chạy trốn Harris-Moore đã gây ra ít nhất 50 vụ trộm. Y cũng đánh cắp 3 chiếc máy bay, 2 xuồng cao tốc và vô số xe hơi. Gần đây, một loạt vụ trộm mới xảy ra ở Camano Island, bang Washington, nơi Harris-Moore lớn lên và khu vực Whidbey Island cạnh đó đã khiến nhà chức trách tin hắn ta đã trở về.

“Chúng tôi có mấy vụ trộm ở Camano Island và còn có một số vụ nữa ở Whidbey Island. Đó là tất cả những gì tôi có thể nói bây giờ” - cảnh sát trưởng hạt Island, Mark Brown, nói với tờ Independent.

Không khó hiểu trước phản ứng dè dặt của Brown. Thời gian gần đây gương mặt “búng ra sữa” của Harris-Moore đã xuất hiện liên tục trên mặt báo và trở thành người nổi tiếng. Trong khi đó, dù đã rất cố gắng nhưng cảnh sát vẫn chưa chạm được một cọng tóc của y.

“Chuyên gia chạy trốn”


Harris-Moore sinh ra tại Camano Island và lớn lên trong gia đình chỉ có người mẹ. Cậu có một tuổi thơ không bình yên, từng bị bạo hành và đã có thời gian dài sống trong các cánh rừng ở Camano Island.

Harris-Moore bắt đầu “nghề” đạo chích từ năm 7 tuổi, bằng cách đột nhập vào nhà một số người dân và doanh nghiệp địa phương để lấy cắp đồ ăn, tiền tiêu vặt và đôi khi chỉ vì muốn có một chỗ trú chân.

Năm ngoái, Harris-Moore bị bắt do cảnh sát phát hiện hắn gọi điện ở một địa điểm ẩn náu ở trong rừng để đặt bánh pizza. Họ đã đóng giả người giao bánh và tóm được hắn. Tuy nhiên hồi tháng 4 năm ngoái, sau vài tuần cải tạo ở Grifffin Home, nhà tù dành cho thanh thiếu niên ở Washington, Harris-Moore đã đào tẩu.

Kể từ đó, hắn liên tục chơi trò đuổi bắt với cảnh sát. Nhà chức trách nói rằng Harris-Moore chạy trốn tới Orcas Island bằng một chiếc xuồng cao tốc đánh cắp được và sống khá lâu tại nơi này. Cách đây khoảng 1 năm, nhận thấy nhà chức trách đã lần ra manh mối, Harris-Moore liền trộm một chiếc máy bay Cessna ở sân bay địa phương và bay tới Khu bảo tồn Yakama Indian tại phía Đông dãy núi Cascade.

Do chỉ học bay thông qua một chương trình mô phỏng bay trực tuyến nên Harris-Moore đã hạ cánh theo kiểu huỷ hoại (crash land). Hắn may mắn sống sót sau những cú va chạm kinh hoàng trong lần hạ cánh đầu đời và lẩn trốn ở Cascade trong suốt mùa Đông.

Hồi tháng 9 năm nay, Harris-Moore trở lại Orcas Island bằng một chiếc máy bay khác, tiến hành vài vụ trộm, đánh cắp một chiếc xuồng cao tốc để tới vùng Point Roberts giáp biên giới với Canada. Hắn tìm cách đi tới vùng British Columbia của Canada và thực hiện thêm hàng loạt vụ trộm khác rồi chuồn về bang Idaho của Mỹ khiến cảnh sát Canada phải ra lệnh truy nã khẩn cấp.

Sau khi chôm một chiếc máy bay ở đây, Harris-Moore đã bay tới thị trấn Granite Falls, Washington và gặp tai nạn trong khi hạ cánh. “Không ai đoán được làm sao hắn ta thoát khỏi vụ tai nạn” - phát ngôn viên Cơ quan Hàng không Liên bang, Mike Fergus nói với tờ Los Angeles Tim es.

Vài ngày sau, các đội SWAT được điều tới một cánh rừng ở phía Bắc Seattle, nơi người ta nghĩ rằng Harris-Moore đã bị bao vây. Có tin nói Harris-Moore đã bắn một phát đạn về phía lực lượng truy đuổi. Nhưng hàng chục nhân viên cảnh sát trang bị tới tận răng cùng với chó nghiệp vụ và đèn chiếu sáng đã không tìm thấy kẻ trốn chạy. Cứ như Harris-Moore đã “bốc hơi” vậy.

Sau một thời gian dài lẩn trốn pháp luật Harris-Moore được một số fan tôn là “người hùng”. Người ta in hình hắn lên áo phông và thậm chí có cả một bài hát dành tặng tên trộm trẻ tuổi được đăng trên video YouTube.


Các nhà làm phim Hollywood đã đề nghị trả 100.000 USD để mua bản quyền chuyện đời của Harris-Moore. Câu lạc bộ người hâm mộ Harris-Moore trên mạng Facebook đã lên tới con số 4.000./.

TÌNH YÊU CỦA CHA MẸ

   Ông lão 80 tuổi ngồi trên chiếc ghế sô-pha cùng người con trai trí thức 45 tuổi. Đột nhiên có tiếng một con quạ gõ gõ cái mỏ vào ô của sổ của căn nhà.
Hãy quan tâm, ân cần... 
 
Người cha già hỏi con trai: “Cái gì vậy?”.

Người con trai trả lời: “Một con quạ”.

Vài phút trôi qua, người cha lại hỏi con trai: “Cái gì vậy?”.

Người con trả lời: “Cha, con đã nói với cha rồi. Đó là một con quạ”.

Một lúc nữa lại trôi đi, người cha già lại hỏi: “Cái gì thế?”.

Đến lúc này, có chút bực dọc, khó chịu trong giọng điệu của người con trai khi anh ta trả lời cha: “Đó là một con quạ, một con quạ”.

Một lúc lâu sau, người cha lại hỏi con trai cũng vẫn câu hỏi “cái gì thế?”.

Lần này người con trai thực sự tức giận hét vào mặt người cha già mà rằng: “Tại sao cha cứ hỏi đi hỏi lại con cùng một câu hỏi thế hả? Con đã nói bao nhiêu lần rồi, đó chỉ là một con quạ. Cha không hiểu hả?”.

Thoáng chút ngần ngừ, người cha đi vào phòng mình, mang ra một cuốn nhật kí đã cũ nát. Cuốn sổ ông giữ gìn kể từ khi người con trai ra đời. Mở một trang, người cha đưa cho cậu con trai đọc. Khi người con trai đón lấy, anh ta thấy những dòng chữ được viết trong nhật kí như sau:

“Hôm nay, đứa con trai bé bỏng 3 tuổi ngồi cùng tôi trên chiếc ghế sô-pha. Khi một con quạ đậu trên cửa sổ, con trai đã hỏi tôi 23 lần rằng đó là cái gì, và tôi cũng đã trả lời 23 lần rằng đó là một con quạ. Tôi nựng con mỗi lần nó hỏi tôi cùng một câu hỏi, lặp đi lặp lại 23 lần. Tôi không hề cảm thấy khó chịu, mà trái lại, càng yêu thương đứa con ngây thơ bé bỏng này hơn”…

Khi cha mẹ bạn trở nên già cả, đừng chối bỏ và coi họ như một gánh nặng. Hãy nói với họ bằng những từ ngữ lịch sự, tử tế, kính trọng, và khiêm tốn. Hãy quan tâm, ân cần với họ. Bởi chính họ đã nuôi nấng bạn từ tấm bé, luôn thể hiện tình yêu vị tha, lớn lao đối với bạn, không quản ngại nắng mưa, bão tố, cho bạn có được ngày hôm nay.

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

YÊU CHÀNG KÉM MƯỜI TUỔI


Yêu chàng kém 10 tuổi

Tôi đã ly dị được một tháng và có một con trai 6 tuổi. Tôi đã 32 tuổi. Hiện giờ tôi đang làm việc ở một doanh nghiệp Nhà nước, công việc khá ổn định. Trước đây một năm tôi đã quen một người kém tôi 10 tuổi, chúng tôi coi nhau như chị em, tâm sự về cuộc sống gia đình, xã hội. Và rồi tình yêu đã tới với cả hai.

Em kém tôi 10 tuổi nhưng rất cứng cáp và từng trải nhiều trong chuyện tình cảm. Còn vợ chồng tôi bất đồng về cuộc sống gia đình, về chuyện làm ăn, về chuyện chăn gối... Vợ chồng tôi đã xảy ra nhiều mâu thuẫn, cãi nhau, đánh nhau... Tôi đã luôn ao ước có cuộc sống giản dị, vợ chồng cùng nhau làm ăn, cuối tuần đi chơi cùng nhau và một năm có thể đi du lịch một lần. Vậy mà suốt 6 năm chung sống, chúng tôi không có khoảng không gian dành riêng như vậy. Uớc ao thật khó. Tôi đã vấp ngã một lần, chưa hàn gắn được vết thương đau trong lòng. Khi gặp em, chúng tôi rất hợp nhau về công việc, về cuộc sống, về sở thích...



Cách đây ba tháng em đã ngỏ lời yêu tôi. Cũng thời gian đấy, vợ chồng tôi đang làm thủ tục ly dị. Em đã chia sẻ cùng tôi và mong tôi chấp nhận tình yêu đấy. Cũng dần dần không biết chúng tôi đã có tình cảm với nhau từ khi nào. Giờ em luôn gọi điện thoại, mong gặp tôi. Em nói muốn làm cho tôi được hạnh phúc, đừng quá suy nghĩ về tuổi tác, cứ nghĩ sao mình yêu nhau và tồn tại là được, đừng làm ổn thương cho nhau. Còn tôi, yêu em nhưng cũng mặc cảm về độ tuổi. Hai đứa yêu nhau không được công khai như nhiều đôi trai gái khác, đi đâu chỉ có em, tôi và con thôi. Bạn bè, đồng nghiệp cũng chỉ biết em có người yêu nhưng không biết mặt. Thật khó đối mặt với thực tế xung quanh mình. Gia đình, bạn bè, đồng nghiệp.... Giờ đây tôi có em, cũng đỡ đi phần nào về mặt tình cảm. Còn về chuyện tài chính, chúng tôi đều là người mới đi làm. Lương chỉ đủ chi tiêu hàng ngày thôi nhưng chúng tôi cùng nhau vượt qua.

Đôi khi tôi nói chia tay với em. Em buồn và khóc, nói tôi sao không tin vào tình yêu em dành cho tôi. Em nói yêu tôi không phải tôi xinh đẹp, không phải lợi dụng tôi về cái gì đấy. Mà thực tình tôi cũng là người bình thường, không giàu có, không xinh đẹp, không khéo léo mà rất thẳng thắn. Em luôn nói chỉ sợ tôi bỏ em mà thôi. Tôi cũng rất yêu em, cũng sợ mất em. Mà đây cũng có lẽ là tình yêu đầu của tôi. Cả hai chúng tôi cảm thấy rất nhớ nhau khi xa nhau. Tôi và em vẫn giữ khoảng cách, không phải chung sống với nhau cùng một nhà, tuần chúng tôi chỉ gặp nhau hai lần. Mỗi lần gặp nhau như thời gian dài không gặp. Chúng tôi gặp nhau, cùng cho con đi chơi vui đùa. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Cả em cũng vậy. Ước ao có cuộc sống cùng nhau. Còn với chồng tôi, tôi chỉ có cảm giác là thương nhiều hơn, vợ chồng tôi không có tình yêu với nhau. Tôi hy vọng tình cảm chúng tôi mãi bền nhưng chỉ sợ ngày nào đấy hai bên gia đình biết được, cấm đoán chúng tôi thì không biết sẽ ra sao. Mọi người cho tôi lời khuyên tôi nên thế nào khi có nhiều rào cản phía trước giữa chúng tôi đây? Em còn quá ít tuổi, là con trai cũng chưa thể lập gia đình sớm được, em mới 22 tuổi và tôi cũng không dám mạo hiểm đi bước nữa. Tôi rất dằn vặt. Đấu tranh tư tưởng. Tôi phải làm sao để đối diện với tình cảm trước mắt đây? Tôi không muốn mất em, tôi cũng không muốn đấy là cuộc chơi, rất muốn gắn bó lâu dài và em cũng vậy. Chúng tôi rất chân thành với nhau.

GỬI EM NGƯỜI CON GÁI HAY MẶC CẢM



Em luôn mặc cảm vì:

Em không đẹp…

- Anh cần một người phụ nữ có trái tim và tâm hồn đẹp chứ không đi tìm một vẻ đẹp mà vô hồn.

Đôi mắt em có chút "nắng buồn"…

- Anh chỉ nhìn thấy một bức tranh rực rỡ bình minh trong đôi mắt ấy. (Chỉ có em và anh hiểu được mà thôi)

Bàn tay em xù xì, thô ráp…

- Anh lại cảm nhận được từ đó hơi ấm của một người vợ, người mẹ tuyệt vời.

Anh cao còn em thấp…

- Tốt rồi, nhỡ may trời sập thì ít ra điều duy nhất anh có thể làm là dùng chiều cao ấy để che chắn cho em.

Em hay khóc…

- Em thật tốt bụng những giọt nước mắt của em đuổi tan cả một mùa hạn hán.

Em hay gây ra những điều phiền toái…

- Nó giúp anh thực hành những bài học về lòng kiên nhẫn và sự độ lượng mà trước đây anh mới chỉ được biết trên lý thuyết.

...

Em yêu, dù cho em không hoàn hảo thì anh vẫn yêu em, yêu những cái thuộc về con người em. Với anh, em là một cô gái có đủ dũng cảm để đón nhận yêu thương, đủ sức mạnh để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ hạnh phúc cho anh và những người xung quanh. Nếu em hoàn hảo có thể em sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hi vọng. Em sẽ không cần sự phấn đấu để nuôi dưỡng một ngày mai tốt đẹp hơn. Em sẽ không bao giờ biết được cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương em. Em sẽ không thể biết được mình thiếu gì và tha thiết mong muốn điều gì…